em sẽ vượt qua phải không anh, bởi biết trước rằng tình yêu mình sẽ phải là như thế.
Và em chấp nhận xa anh.
Không cần anh phải giữ lời hứa.
Không cần thời gian để em cho phép mình nếm thử nỗi đau của sự xa cách ấy.
Không cần đợi đến khi mùa Đông thực sự bắt đầu.
Khi đi qua những con đường quen thuộc mình đã từng đi, em thấy lòng xốn xang, tim xôn xao kỷ niệm. Cảm giác ấy thật khó diễn tả anh biết không? Rồi sẽ có nhiều lần nữa em đi như thế - một mình và không có anh. Và trong phần đời còn lại, sẽ còn nhiều mùa Đông em không còn có anh ở bên. Nghĩ đến điều đó, em thấy tim mình đau lắm nhưng em hiểu, mình chỉ yêu thôi, còn để giữ được nhau không đơn giản thậm chí rất khó nữa. Em có lỗi khi để anh rời xa em hay anh có lỗi khi bỏ em ở lại, với em điều đó không còn quan trọng vì con đường cuộc sống cần có một cái đích để đi đến và anh đã chọn được đích đến của riêng anh.
Em không biết tại sao em không khóc - hay em không thể khóc - khi anh nói anh chỉ có thể ở bên em đến mùa Đông này. Em lặng im, dù tim như nghẹn thở. Em cũng không hỏi tại sao anh sẽ xa em bởi em biết, rất khó để tìm được câu trả lời thành thật.
Em chấp nhận xa anh.
Không cần anh phải giữ lời hứa.
Không cần thời gian để em cho phép mình nếm thử nỗi đau của sự xa cách ấy.
Không cần đợi đến khi mùa Đông thực sự bắt đầu.
Em sẽ lại có thể yêu dù không thể biết trước mình sẽ hạnh phúc hay khổ đau.
Rồi em sẽ lại yêu khi nỗi đau này đi qua và tim bình yên trở lại
Ước gì... tôi không là người đến sau
"....Tôi là chim bói cá
Em là bóng trăng ngà
Chỉ cách một mặt hồ
Mà muôn trùng chia xa"
...
Vậy là tôi lại xa em.
Lần thứ hai, tôi lại chúc em hạnh phúc. “Cầu cho em được người tình như tôi đã yêu em …" - câu đó nghe hoặc ngớ ngẩn hoặc cao thượng hoặc đạo đức giả, cái đó tùy. Nhưng tôi chúc em điều đó bởi tôi yêu em và vì dù sao tôi là người đáng trách, luôn đến muộn, không những một lần mà là hai.
Hai lần đến muộn. Hai lần, tôi nói yêu em khi em đã có người yêu.
Lần thứ nhất, dễ dàng tha thứ vì tôi chỉ quen em sau khi em có người đó. Tôi buông tay em, chẳng trách điều gì. Tôi vẫn thầm cảm ơn em vì đã thẳng thắn, rằng em có người yêu rồi anh ạ, rằng người đó em cần hơn anh. Tôi ưa thích sự thật, dù cay đắng.
Tôi từ đó coi em như người bạn, người em. Cuộc sống trôi, ai cũng bận và chẳng mấy khi nói chuyện
với nhau. Có chuyện gì để nói ?
Tôi không lường được rằng, tình đầu của em đã kéo dài không lâu, chỉ vài tháng. Một vài lần, gặp gỡ thoáng qua với em, thấy em vui vẻ, tôi vui, tôi nghĩ em hạnh phúc, cũng không nói gì chuyện người yêu. Hay ho gì nhắc tới người đánh bại mình? Cần gì phải nói, gợi buồn chuyện cũ?
Tôi đâu biết em đã lẻ loi vài tháng trong hoàn cảnh xa xứ, xa những người yêu thương, và không còn tình yêu sưởi ấm trái tim.
Đến lúc tôi biết, em đã có người thứ hai, người em yêu, và yêu thực sự. Tôi hơi buồn. Ước gì tôi đã nói với em rằng nếu tình yêu của em đổ vỡ, hãy cho anh một cơ hội. Tôi không bao giờ mong tình đầu của em tan vỡ. Tôi đã thật lòng mong em sẽ yên bình, sống trong tình yêu mãi mãi . Không tin mối tình đẹp đó quá đỗi mong manh. Tôi ngu ngốc hay tôi quá thật thà?
Ước gì tôi add facebook của em sớm, để thầm lặng biết nhiều hơn về em.
Ước gì yahoo 360 không chết, tôi đã đọc blog em mỗi ngày.
Ước gì... tôi đã không là người đến sau ... những hai lần.
Đôi khi muộn 5 phút cho một chuyến tàu, sẽ phí một ngày dài.
Đôi khi muộn đôi chút cho một cuộc tình sẽ phí một đời người.
Đôi khi chỉ một chút mở lòng, một lời tâm sự thay đổi cả một số phận, giảm đi bao nỗi xót xa.
Bạn ạ, khi bạn yêu ai, bạn đừng để muộn.
Khi bạn yêu ai, đừng suy nghĩ nhiều quá, đừng lo lắng nhiều quá và đừng sợ quá nhiều .
Hãy nói và quan trọng hơn, nói sớm, để biết đâu còn cơ hội, để kịp bắt chuyến tàu của tình yêu.
Dù sao đi nữa, tôi vẫn chúc em hạnh phúc. Tình yêu của em nếu đích thực sẽ bền vững, vượt qua mọi sóng gió bởi vì :
"Ở ngoài kia đại dương
Trăm ngàn con sóng đó
Con nào chẳng tới bờ
Dù muôn vời cách trở ... "
(Xuân Quỳnh)
Em yêu chân thành, em sẽ bình yên, sẽ cập bến bờ hạnh phúc em ạ.