
1. Mai Anh - thị trấn biển ngộ nghĩnh
Chiếc taxi vàng như trái
cam lướt êm ru trên mặt đường trải nhựa láng mịn. Tôi ghé sát đôi mắt
nâu vào cửa kính, trên cao, bầu trời chứa những đám mây thẫm đen như
chùm nho mọng nước lặng lẽ trôi qua. Tôi mím nhẹ môi. Một sự chào đón
không chút hửng khởi. Tuy nhiên cảm xúc buồn bã chưa kịp thấm vào thì đã
nhường chỗ cho sự ngỡ ngàng ngự trị. Con đường đang đi chợt mở ra một
ngã 3 thênh thang. Bằng cú đánh tay điệu nghệ, chiếc xe bất ngờ rẽ trái,
ôm một vòng cua hình cánh cung hoàn hảo. "Biển đang gọi tên em đấy" -
anh lái taxi có giọng nói khô trầm hào hứng thông báo. Gần như ngay lập
tức, những ngọn đồi xanh thoai thoải xuôi về phía biển đột ngột choán
đầy đáy mắt. Xen giữa khoảng trống của thanh chắn và bụi cỏ cao vút ven
đường. Ở phía xa, bãi cát trắng như dải lụa mềm hiện ra thấp thoáng.
Trên mặt biển gần bờ, những cột nước lớn đang dâng cao đẩy nhanh về phía
ghềnh đá, gặp những vỉa đá sững sững, từng con sóng lớn vỗ vào, đẩy
tung nhưng bọt biển trắng xóa lên cao. Ẩn hiện giữa lớp mây mỏng như làn
khói, những con chim biển đang chao lượn đầy hào hứng giữa sớm mai.
Tuyệt quá, tôi chớp nhẹ hàng mi, lòng khẽ xuýt xoa. Khung cảnh đượm vẻ
hoang sơ mà đẹp mê hồn.
Anh taxi không còn nói nhiều như quãng
đường dài vừa qua nữa. Xe cũng chạy chậm hơn, tập trung bám vào những
đường cua ngoằn ngèo uốn cong theo địa hình ngọn đồi. Chừng 20 phút sau
hai bên đường bắt đầu lác đác xuất hiện những khung cảnh mang dấu ấn bàn
tay con người, đi chừng 2km nữa, không gian của một thị trấn biển hiện
ra dần sắc nét. Anh taxi giơ ngón tay ra chi trỏ:
- Dọc con đường này, anh nghĩ em sẽ tìm được ngôi nhà phù hợp với dự định của mình.
- Oh, cảm ơn anh, không gian tuyệt quá, em thấy thích nơi này rồi, anh dừng ở chỗ kia nhé! – tôi đưa tay chỉ về phía trước.
- Anh biết một biệt thự khá tuyệt! Chắc chắn em sẽ thích, để anh đưa em tới tận nơi luôn.
- Dạ thôi anh, em muốn đi bộ chút, lâu rồi em chưa có lại cảm giác thả mình trước gió biển.
- Cũng khá xa đấy, anh taxi nói chân thành.
- Dạ, không sao đâu ạ, em đến đây để vui chơi mà anh.
Anh taxi nhanh chóng xuống xe, mở giúp tôi cánh cửa rồi vòng ra phía sau lấy đồ. Đón lấy tờ tiền lớn từ tôi, anh cười giòn:
- Chúc em may mắn, và sẽ thấy hạnh phúc khi ở đây - anh lấy ra một chiếc card, có gì cứ gọi anh nhé!
- Dạ, cảm ơn anh ạ!
Tôi
đón lấy bằng những ngón tay trắng thon mềm, khẽ liếc qua, gật đầu chào
anh lần nữa rồi bước lên vỉa hè. Chiếc valise màu hồng phấn trôi êm theo
từng bước chân. Những cơn gió đậm hương vị biển òa đến, nhanh chóng
chào đón tôi, cuốn lấy mái tóc mềm, xõa nó tung bay. Luồng không khí
trong lành lan dọc cơ thể, tôi như được ướp thêm sức sống mới. Cảm giác
thật tuyệt, tôi mỉm cười, giang rộng hai cánh tay, để những cơn gió vuốt
ve mơn man.
Tôi kéo chiếc valise bước chầm chậm, dọc lối đi, một loạt những thân dừa
mập ú và lùn tịt xếp hàng ngay ngắn trải dài. Những tàu lá thấp đã vàng
rượi khẽ sà xuống theo những cơn gió như muốn chào đón du khách. Một
thị trấn biển ngộ nghĩnh, tôi cười thầm. Hướng cái nhìn ra rộng xung
quanh, có lẽ, không phải là thời điểm du lịch trọng điểm của năm nên nơi
đây mang vẻ thanh bình đến lạ lẫm. Một vài hàng quán đang bắt đầu dọn
hàng, tiếng cười nói đùa nghịch vang nhỏ, cuộc sống giản dị mà trong
lành. Đó có là cảm giác đáng mơ ước với những người luôn bị lớp sóng
cuộc sống xô bồ cuốn đi. Tuy nhiên, với tôi - người trẻ ưa chuyển dịch
trong cái tôi nghệ sĩ đang dần lớn thì có lẽ đây đâu hẳn sẽ là điểm dừng
chân cuối cùng. Cho dù không gian nơi đây bất giác gợi đến sự bình yên
kì diệu. Tôi đi chậm nên dễ dàng cảm nhận vài chàng trai đang nhìn tôi
ngẩn tò te đến nỗi không dám chớp mắt lại. Dĩ nhiên là thế rồi, ngoại
hình và style ăn khớp luôn khiến tôi nổi trội ở bất kì đâu. Những cơn
gió biển mới lại tới, hương vị tự do khoan khoái ủ đầy trong tôi sự phấn
chấn lạ thường. Tôi nhìn ra xa hơn tìm kiếm, và chợt khựng lại, ánh mắt
bị hút vào ngôi nhà có lớp ngói màu đỏ thắm, nổi bật trên cái nền xanh
đến mênh mang của cây cỏ xung quanh. Thật tuyệt, đây chính là ngôi nhà
trong mơ của mình. Nhìn từ xa, với lối kiến trúc hình tròn mang đậm
phong cách Pháp cổ, nó thật nên thơ tựa một tòa lâu đài nhỏ, trông thật
đáng yêu. Dễ thương quá đi mất, tôi mỉm cười, xốc lại chiếc guitar trên
vai, bước nhanh hơn trên lối đi nhỏ lát gạch màu nâu sạm. Khuất sau dãy
nhà nghỉ, ngôi nhà bé xinh đã dần hiện ra….
2. Khôi - nước màu ngày cũ và cơn gió lạ
Chuông
đồng hồ báo thức đang ngập ngừng ở hồi thứ nhất thì đột ngột tắt lịm,
với mái tóc rối bù, tôi thò đầu ra khỏi lớp chăn mỏng. Bằng vài động tác
chuẩn xác tựa chú robot được lập trình sẵn. Đống bừa bộn trên giường
dần được nằm gọn lại, các cử chỉ máy móc không vội vã cũng không chậm
chạm. Chúng diễn ra đều đều, giống như các ngày mới - với tôi cũng luôn
là thế. Chạm mặt ở ngưỡng cửa, Diễm - em gái tôi buông giọng uể oải, ẩm
vào từng chữ: "Ngày gì đâu, xám ngoét!". Rồi nó nhanh chóng đáp trả ánh
nhìn của ông anh bằng cái nháy mắt tinh quái, như ngầm bảo anh đúng giờ
thế.
Giữ nguyên bộ dạng méo xẹo của người bị cưỡng ép dậy vào lúc
sáng sớm, nó thất thểu bước xuống cầu thang, chỉ đến khi trông thấy làn
khỏi mỏng thơm lừng đang bay lên nơi góc bàn ăn, bộ dạng rù rì ấy mới
chịu tan biến. Nó rú lên một tiếng xuýt xoa lẫn phẫn khích, dĩ nhiên là
thế rồi, món ăn ngon nên rất kì công, lại mất nhiều thời gian nữa. Hôm
qua, lúc tối muộn khi tôi về, vẫn còn bắt gặp mẹ lọ mọ làm ở dưới bếp.
Diễm ôm chầm lấy mẹ từ đằng sau, nịnh mẹ rối rít, mẹ cũng cười vui theo
nó.
- Rồi rồi, 14 tuổi mà cứ như con nít, muốn cảm ơn tôi thì lo học cho tốt vào.
Mẹ hỏi khi thấy bóng tôi ở ngưỡng cửa:
- Con ăn luôn nhé?
Tôi không nói gì, im lặng bước về phía nhà tắm, bỏ rơi luôn ánh mắt buồn của mẹ và câu nói lớn của Diễm ở đằng sau.
- Anh không ăn là em xơi hết đấy, của ngon không ăn, ráng chịu à!
Tôi
ăn xong thì Diễm đã đi học, mẹ đang nói sôi nổi trên điện thoại, bàn về
vụ đầu tư nào đó để khóa lấp túi tiền rỗng trong mùa du lịch nhàn rỗi.
Tôi lặng lẽ xỏ chân vào đôi giày Jogging quen thuộc. Sáng nay, như mọi
hôm, tôi sẽ đi bộ dọc bãi biển phía sau nhà, nơi vẫn còn đầy dấu tích
hoang vắng, nơi đó luôn làm con sóng u uất trong tôi lặng lại. Cảm giác
thật tuyệt khi được trải lòng, để mặc con người mình đi tìm sự thấu hiểu
với không gian.
Bầu trời sáng nay mang sắc thái u ám, từng đám
mây xanh đen nặng trĩu oằn giữa trời cao, biển khá động, những cơn gió
lạnh ẩm nước thổi vào đất liền ngày một lớn hơn. Trùm vội mũ áo Jacket
màu xám tro, tôi đi nhanh xuống con đường dốc. Tới bước chân thứ ba thì
trong mắt tôi hiện ra hình ảnh cô gái lạ, cô gái bé nhỏ ngồi vắt vẻo
trên chiếc valise ở cuối chân dốc. Đôi mắt sáng trong ngắm nhìn ngôi nhà
tôi chăm chú, style ăn mặc giản đơn nhưng cá tính không ngờ. Chiếc
guitar bọc túi đen khoác vai biến cô nhóc thành điểm nhấn thu hút trong
không gian yên bình. Mặc dù biết mình đang bị chiếu tướng không giấu
diếm, tôi vẫn bước lướt qua, từ lâu tôi không còn muốn bắt chuyện người
lạ.
- Anh ơi, cho em hỏi nhờ chút ạ - giọng cô gái trẻ đượm vị tươi vui.
Tôi
tảng lờ, vẫn bước đi, từ khi nào tôi có thói quen bỏ rơi những câu nói
liên quan đến mình, thoáng suy nghĩ nặng lòng lướt qua. Chợt, khuỷu tay
áo bị giật nhẹ, theo phản ứng tự nhiên, tôi ngoái lại nhìn, đón tôi là
đôi mắt cười lấp lánh, như sợ hành động ngăn cản từ phía tôi, cô nói
nhanh:
- Em cần tìm thuê phòng ở, em sẽ sống vài tháng ở đây, nhà mình còn chỗ nào có thể lưu trú không ạ?
Không nhìn cô gái, tôi buông lời mạnh mẽ pha đầy cáu kỉnh:
- Tại sao cô lại chú ý đến một cánh cửa đã khóa? Sao không thử tìm những cánh cửa đang mở, và sẵn sàng chào đón cô?
Câu
cuối rơi ra, tôi nín lặng, tôi nói với cô gái hay đang tự nói chính
mình? Không kịp để ý tâm trạng của tôi, cô vội phân trần, giọng mềm đi
trong sự khẩn khoản mong chờ sự may mắn sẽ đến:
- Dàn hoa tigon bên cửa sổ màu trắng hướng ra biển, luôn hiện ra ám ảnh trong giấc mơ của em!
Gạt tay cô nhóc, tôi bước đi nhanh hơn, không để lại phía sau thêm câu nói nào...
Những
bước chân tôi dần chậm lại, chiếc áo lót thấm mồ hôi sau đoạn đường
dài. Không men theo lối mòn nữa, tôi ngoặt vào lùm Rú cát um tùm, đi
xuyên chéo qua những thân Dẻ to lớn, tôi khéo léo tránh đám Dứa gai sẵn
sàng cứa vào da thịt đẫy rẫy xung quanh rồi tuột xuống một sườn dốc đầy
cát. Lúc này, góc biển vắng hoang sơ đã hiện ra. Không gian quen thuộc
khiến cảm giác yên bình như đang sống lại trong tôi. Tôi đi về phía
nghĩa địa đá, càng gần mép nước những phiến đá càng trơn nhẵn, càng bước
tôi càng phải vượt qua những vỉa đá cao và lớn dần hơn. Đích đến là một
khối đá lớn, đứng sững như một ngọn đồi. Bằng những cú bám và bước nhảy
chính xác, tôi dần đưa mình lên cao. Tới đỉnh, tôi thu mình vào chỗ
ngồi quen thuộc. Khẽ nhắm nhẹ đôi mắt, để tiếng sóng vỗ bờ khe khẽ, để
tiếng gió thoảng qua rì rào qua tán lá ru mình vào cõi riêng. Chính ở
nơi này, trong những tiếng gọi thiên nhiên ấy, tôi mới lấy lại được chút
phẳng lặng cho tâm hồn.
Giữa trưa, băng qua những dải sáng ấm
nóng, tôi trở về nhà. Bước qua lưng chừng con dốc, đột ngột tên tôi được
gọi ra giữa không trung, giật mình vội ngước lên, ở góc của sổ tầng 2,
cô nhóc ban sáng vẫy tay với tôi. Hình ảnh thân thuộc dội vào tâm trí,
những khung hình ác mộng tua nhanh trong đầu. Trang kí ức ngỡ đã ngủ
quên chợt rơi ra, hóa thành vô vàn mảnh vỡ sắc nhọn, cứa sâu vào tâm
trí. Không thể chịu đựng hơn, tôi quay người bỏ chạy, vương lại phía sau
ánh nhìn với theo đầy thảng thốt….
3. Mai Anh - trò chơi hấp dẫn và cột sóng thẳng đứng
Quả
thực lúc đó tôi đã sững lại, chết lặng như một con ngốc, không hiểu sao
cái vẫy tay của tôi lại làm Khôi tháo chạy trong hoảng hốt. Hình ảnh đó
không lọt qua mắt mẹ anh, bà bước lên phòng, thông báo đơn giản rằng
tôi không thể ở lại đây. Tôi nhanh chóng thấu hiểu vấn đề, cách đây 2
năm, khi vẫn đeo đuổi giấc mơ làm họa sĩ trên thành phố, anh bị một cơn
chấn động mạnh tới tâm lý. Từ đó anh trở thành hòn đá vô cảm với đời,
dạo gần đây, như người mộng du đang bước dần qua bóng tối, anh đang có
những dấu hiệu tốt hơn. Tuy vậy, có thể bằng sự vô tình, chính tôi đã
đẩy anh xa thêm cuộc sống thực này.
- Sao bác không tìm anh ấy, nhỡ đâu… - tôi hỏi, nỗi sợ nào đó xen vào mơ hồ.
Người mẹ ủ đầy sự thương xót trong giọng nói.
-
Những lúc như thế nó muốn ở một mình, bác cứ hy vọng cháu sẽ giúp được
nó. Sáng nay bác đã trông thấy hai đứa nói chuyện, khá lâu rồi nó mới
đứng với người lạ
Sự may mắn tình cờ đã bị tước đi, tôi ủ rũ kéo
valise xuống chân dốc. Vì quá tiếc nuối nên tôi nấn ná chưa muốn rời đi
ngay. Lôi máy ảnh ra, tôi tìm tới những góc đẹp của ngôi nhà. Tôi cười
buồn, lần đầu tiên thứ mình muốn có lại không thể chạm tới cơ đấy. Dự
tính chụp lại vài bức lại giữ chân tôi ở lại đây đến tận chiều. Giữa một
lần quay ra xung quanh nhìn ngó, Khôi bất ngờ hiện ra, hệt như một bóng
ma lặng lẽ, đứng khuất sau thân cây dừa âm thầm quan sát. Đôi mắt vô
cảm xoắn chặt cái nhìn lấy tôi, thoáng giật mình trước tia nhìn đó,
chiếc máy ảnh trên tay tôi rơi xuống, tiếng va đập vang lên. Đôi mắt kia
bắt trọn sự hoảng sợ trong tôi, khẽ cụp xuống, vài giây sau Khôi cất
tiếng:
- Vì sao cô muốn ở đây?
Lúc nãy, nghe mẹ Khôi kể
tôi giờ mới nhận ra, anh ta nói khá khó khăn, từ thốt ra không được mềm
tự nhiên, nó rời rạc và nge thật khô khốc, có lẽ nó thuộc về người
thường im lặng trong thời gian dài.
- Vì giấc mơ - tôi nói vắn tắt, khi người ta đã bị đánh tuột thứ mình yêu quý thì đâu cần lời giải thích dông dài.
- Giấc mơ gì?
Tôi
rất ghét những câu nói thô ráp như thế, đã lâu rồi thế giới quanh tôi –
bạn bè, không gian sống cũng như những đồ vật tôi dùng đều là những
minh họa gợi cảm cho tính từ “dễ thương”. Anh ta có vẻ không muốn buông
tha mình đây, quan sát lén lút như một tên biến thái cùng ánh nhìn kì
dị, anh ta muốn gì tiếp theo? Cơn giận trong tôi đang dần thành hình thì
chợt suy nghĩ tiếp theo xẹt qua. Khoan đã nào, có điều gì đó chưa chắc
chắn, có vẻ như câu hỏi của cái gã đáng ghét đứng trước mặt có lộ chút
gì đó quan tâm, gã chính là giấy thông hành cho mình ở lại ngôi nhà này.
Nếu như có một câu trả lời tương xứng ý gã, biết đâu ước muốn được ở
lại của mình sẽ trở lại trong tầm tay thì sao nhỉ?
Với lấy cây
đàn dựng tựa vào valise, tôi ôm nó trước ngực, như tìm đến một điểm tựa
vững chãi rồi nói ra hết những suy nghĩ trong lòng:
- Âm nhạc là
con đường đời em chọn, và em sẽ tự bước đi trên đôi chân mình. Mặc dù nó
sẽ dài và trải nhiều gai, thế nhưng đó là tất cả những gì em muốn làm
trong cuộc đời này. Em yêu những giai điệu đẹp, em muốn sáng tác những
bài hát để lưu giữ kỉ niệm, nói điều này có vẻ hơi ích kỷ vì cá nhân một
chút, thế nhưng nhà anh chính là nơi sáng tác hoàn hảo cho em, gần như
em tin chắc rằng em đã đi nhiều nơi chỉ để tìm kiếm khoảng không gian
này, và nó không thể có ở nơi nào đó nữa cả. Em thực sự rất muốn ở đây,
anh có thể cho em ở lại được không?
Tôi nói nhỏ dần xuống, đôi
mắt ngân ngấn nước chỉ chực thấm những giọt lệ vào giọng nói, tôi cúi
thấp đầu xuống, bộ dạng tôi lúc này ắt hẳn giống một còn mèo bị nhúng
trong mưa.
Có vẻ như Khôi đang nhìn chằm chằm vào tôi, anh ta nói nhanh:
- Ở lại, nếu muốn.
Xoa nhẹ giọt nước đang chực lăn dài trên má, tôi vẫn chưa tin hẳn nhưng gì mình vừa nghe:
- Gì cơ ạ?
Tôi
mong chờ một câu trả lời rõ ràng hơn, thế nhưng Khôi đã quay lưng bỏ
đi, chỉ có tiếng bước chân đáp trả. tôi là tiếng bước chân đi nhanh lên
con dốc nhỏ. Tôi đang đứng phân vân thì mẹ Khôi ló ra từ sau cách cổng,
cái nhìn buồn vương theo bóng con trai mình. Bà lặng nhìn cho đến khi
Khôi khuất hẳn. Rồi chợt giật mình bởi một điều gì đó, bà vội cất chiếc
kéo tỉa cây vào túi áo, đẩy nhanh cánh cửa, mỉm cười chào đón tôi:
- Vào nhà đi cháu!
- Dạ, tôi nói lớn vui mừng.
Khi
tôi đang xoa vệt xước nhỏ của chiếc máy ảnh Canon G12 yêu quý, thì mẹ
Khôi đã ở cạnh bên, bà mỉm cười và bắt đầu kéo chiếc valise, tôi khoác
cây guitar bước lên theo bà. Mặc dù đôi mắt vẫn ướt lệ nhưng miệng tôi
lại đang cười rạng rỡ, còn trái tim chỉ muốn được bung ra và hét vang.
Bước chân qua cổng, tôi nhìn lên trên, lồng hoa Hoàng Yến vàng rực rỡ
trên đầu đang rung rinh chào đón tôi lần nữa. Mẹ Khôi chợt quay sang
tôi:
- Bác xin lỗi vì đã bảo cháu đi, tại bác sợ nếu lỡ Khôi thấy
cháu trong nhà không khéo nó lại phát bệnh nặng hơn. 20 tuổi rồi nhưng
tâm trạng nó dễ vỡ như một đứa trẻ vậy.
- Da, cháu hiểu mà bác.
-
Bác biết nói điều này có vẻ hơi sớm, nhưng sau này cháu có thể chủ động
nói chuyện với Khôi được không, nó thực sự cần được giúp đỡ cháu ạ. Đã 2
năm rồi nó sống trong bóng tối, thêm một quãng thời gian như vậy nữa,
bác sợ cả nhà bác không ai còn chịu đựng nổi.
- Bác cũng thấy đó, trưa nay anh ấy đã bỏ chạy mà, cháu sợ mình không giúp được gì đâu ạ.
-
Bạn gái nó ngày trước đã từng đến chơi, có lẽ trưa nay cháu đã làm nó
gợi nhớ một điều gì đó. Bác mong cháu sẽ nhận lời giúp bác, từ khi đổ
bệnh càng về sau này nó gần như không bao giờ chủ động bắt chuyện với
bác hay cái Diễm. Lúc nãy ở trong này thấy nó nói chuyện với cháu bác
ngạc nhiên lắm, cảm giác như phiến đá đè nặng tâm trí bác bấy lâu nay đã
được nhấc lên một chút. Không hiểu vì sao nhưng bác cảm thấy nó thích
nói chuyện với cháu.
- Dạ, cháu cũng không biết nữa nhưng cháu hứa sẽ thử bắt chuyện với anh ấy.
Có lẽ thoáng xúc động đến nên khóe mắt mẹ Khôi chợt rưng rưng những giọt lệ.
- Cảm ơn cháu nhiều nhé, cháu mang đồ lên phòng đi, để bác đi hâm lại thức ăn.
- Dạ thôi bác ạ, cháu không thấy đói đâu ạ.
- Sao lại không, từ trưa cháu đã có gì vào bụng đâu, thôi cháu lên nghỉ tý đi, chút nữa bác gọi.
Tôi
bước nhanh lên phòng, buông người thoái mái rơi xuống tấm nệm, thật
tuyệt, ước muốn sống trong khung cảnh nên thơ này một lần nữa trở thành
hiện thực khiến tôi muốn hét thật to quá đi. Những gì muốn có đã nằm gọn
trong tầm tay mình rồi, từ nay mình thề sẽ không vẫy chào anh ta, dù
chỉ một ngón.
Bữa ăn trưa muộn diễn ra trong vui vẻ, tôi đói ngấu
nên ăn khá ngon, điều ngạc nhiên là mẹ Khôi không nhắc gì đến anh nữa,
có lẽ bà cũng không muốn xâm phạm quá nhiều vào dự định riêng của tôi,
phần lớn thời gian bà dành hỏi về tôi. Khi tôi nói qua về sở thích du
lịch bụi một mình, giọng bà đượm buồn.
- Khôi đam mê hội họa từ
nhỏ cháu ạ, có lẽ chưa vẻ đẹp tồn tại nào ở đây mà nó chưa được chiêm
ngưỡng. Ngày bé nó cũng hay đi, lúc đó bác thoáng lo mà vui, nhưng bây
giờ lúc trưởng thành, nó đi cả ngày bác lại thấy sợ và buồn. Nếu nó vẫn
bình thường hẳn sẽ làm cháu kinh ngạc trước tạo hóa đấy, ngày trước nó
cũng thích chụp ảnh lắm, nhưng một lần nó gom lại và đốt hết tất cả….
…….
Buổi
tối Diễm gọi ông anh hai lần nhưng không có sự hồi âm nào, dường như
quen với lối cư xử “ thiếu muối ” của người đàn ông duy nhất của nhà,
hai người phụ nữ còn lại kéo tôi vào bàn ăn, căn nhà rộng thế này mà chỉ
có ba người quả thật là hơi thiếu vắng.
Ăn cơm xong ngồi tám chuyện một lúc rồi mẹ Khôi lại bàn thờ và bắt đầu khấn vái. Diễm lén nhìn mẹ rồi nói nhỏ:
-
Mẹ em đêm nào cũng khấn vái và khóc như vậy đó, nhưng bệnh anh hai vẫn
không đỡ hơn, thực ra thì dạo gần đây có thêm vài biểu hiện tốt nhưng
rồi cũng chẳng thấy dấu hiệu khả quan nào rõ ràng hơn nữa cả.
Không
biết có phải bởi mùi hương hay không nhưng gian phòng khách bỗng trở
nên trầm mặc lạ thường, tôi đang suy tư, nghĩ vẩn vơ thì Diễm nắm lấy
tay kéo nhẹ.
- Đi chị, lên phòng em chơi.
Phòng Diễm ở
tầng 3, chính là gian phòng có ban công trắng và đầy những chùm hoa Ti
gôn yêu thích của tôi, không kiềm nổi ham muốn nên bước chân vào phòng
là tôi tiến thẳng ra ban công. Mọi thứ trong tầm mắt còn tuyệt hơn cả
những gì tôi tưởng tượng. Nhìn bao quát cảnh sắc xung quanh một lượt rồi
tôi nhắm mắt hít sâu và thở nhẹ, tận hưởng mùi hương dịu ngọt phảng
phất xung quanh. Cảm giác thật tuyệt, tôi thấy tâm hồn mình nhẹ bỗng và
bay bổng, sự thư thái đến hoàn toàn, có lẽ nếu một lần được đứng ở đây,
ai cũng sẽ mang theo mãi cảm giác kì diệu này ở bên mình. Diễm đứng cạnh
bên, mỉm cười:
- Thật tuyệt chị nhỉ, trên cao là ngàn ngôi sao
lấp lánh, phía xa xa là mặt biển rộng chứa những cơn gió mát lành đang
mơn man thổi tới. Chị không thể tưởng tưởng được một ngày đầy ánh trăng,
nhìn thấy mặt biển lấp lóa, như đang dệt tấm thảm bằng vàng khổng lồ
trông thật bắt mắt, còn cảnh sắc khu vườn nhà em được tỏa sáng nhờ ánh
sáng trắng dịu sẽ tuyệt như thế nào đâu.
Quả thật, khu vườn bên
dưới thật thu hút, Ban ngày nó sẽ kích thích niềm cảm hứng trước vẻ đẹp
về thị giác, sự hài hòa màu sắc tựa như một vườn địa đàng thu nhỏ vậy.
Còn lúc này, mùi hương hấp dẫn lạ thường sẽ quyến rũ xúc giác trong sự
ngất ngây khó lòng chối bỏ.
- Chị biết ai sáng tạo nên khu vườn nhà em không?
- Ai ah? Tôi hỏi lại theo phản xạ tự nhiên, thoáng suy nghĩ đến mơ hồ, không lẽ là…
-
Anh Khôi đấy chị ạ, ngày trước anh hai gần như đối lập hoàn toàn bây
giờ cơ… Diễm chợt ngừng lại, như ngẫm nghĩ điều gì rồi nói tiếp, mà em
cũng không biết nữa, có thể anh cố tỏ mạnh mẽ, cố cáng đáng được hết mọi
việc như vậy để che dấu con người thật yếu đuối bên trong. Vì nhà em
thiếu vắng ba - người đàn ông, trụ cột chính trong gia đình lâu lắm rồi
chị ạ.
Tôi không muốn Diễm bị cuốn vào những kỉ niệm buồn nên nói
nhanh, dùng luôn mấy tính từ hoa mỹ để kéo câu chuyện vào sự tươi vui:
-
Oh, Anh hai em… great đấy chứ, nghĩ được cả khu vườn diệu kì này trong
đầu quả là…kiệt xuất thật, chị thì chịu, không hình dung nổi rồi.
Việc dùng từ của tôi thế mà đúng hướng. Diễm cười lớn, hàng răng trắng đều lấp lóa dưới ánh đèn
-
Hi hi, chị biết không, ban đầu nó chỉ như một thảm cỏ xanh rời rạc, lố
nhố cao thấp. Chỗ có hoa thì cây này khẳng khiu, bên cạnh cây kia lùn tè
mà lại tươi tốt. Mỗi khi trông thấy anh hai hì hụi trồng cây, chăm sóc,
tỉa cành, mẹ và em cứ nhìn nhau lắc đầu cười hoài thôi. Một lần bắt
gặp, anh liền kéo em vào một vụ cá cược, anh hai nhìn khu vườn chưa
thành hình và bắt đầu vẽ. Anh hai nói, sau 2 năm bức tranh đó sẽ là bản
sao chính xác của khu vườn. Và quả đúng như vậy chị ạ, ngày trước em
treo ở chỗ kia cơ – Diễm chỉ tay vào khoảng tường dán đầy những bức ảnh
của cô bé, nhưng rồi một ngày bệnh anh nặng quá. Anh hai đem tất cả
những gì thuộc về mình chất thành một đống cao, châm lửa đốt hết đi, em
sợ quá nên đã dấu nó đi rồi, và giờ nó đây là là bức tranh duy nhất còn
sót lại của anh hai…
Những câu nói cuối chậm dần như nỗi buồn
đang thấm dần vào Diễm. Dường như nhớ lại cái ngày kinh hoàng đó, cô
nhóc chợt thu mình, dựa cằm vào thành lan can, nhìn mông lung xuống phía
dưới. Tôi đứng bên lặng yên, ai cũng cần một khoảng lặng trong tâm hồn.
Một lúc sau Diễm nhìn sang tôi mỉm cười, nụ cười khá lạ, lúc đó tôi
không nhận ra ẩn ý đằng sau nó
- Chị thấy đứng ở đây có tuyệt không?
Diễm bắt đúng bài tôi định nói từ nãy giờ, mọi thứ đã sắp sẵn trong đầu rồi nên tôi nói nhanh một tràng dài:
-
Em biết không, lúc sáng chị bị chấn động nhẹ khi nhìn đằng xa nhà em
đấy, rồi khi đứng ở chân dốc thì cơn địa chấn mới lại tới, chị không thể
tin được những gì mình hay mơ ước lại đang ở ngay trước mặt. Ban công
này, không gian này, cảm giác này, hương vị này chính là thứ chị kiếm
tìm hoài trong những điểm dừng chân trước đó. Nếu ngồi đây có lẽ chị sẽ
sáng tác được cả ngàn bài hát ấy chứ. Diễm nè, thỉnh thoảng em cho chị
sang phòng chơi nhé!
Tôi mỉm cười chờ đợi cái đồng ý dễ dàng của Diễm, thế nhưng câu trả lời ngoài dự tính gây cơn shock nhẹ cho tôi:
- Không, em cần không gian yên tĩnh để học chị ạ.
-
Ý chị là những lúc em rảnh, mà nếu em học chị không làm phiền đâu,
không có thêm tiếng động nào cả, chị sẽ ngồi ở lan can, yên lặng như một
vì sao.
- Em cần sự tập trung thật đấy, 2 tháng nữa em thi học
sinh giỏi toán huyện rồi. Tuy nhiên, nếu chị muốn sao chị không ở phòng
này nhỉ?
- Hả? – Tôi thốt lên ngạc nhiên.
- Chị muốn ở phòng này đúng hông? Vậy thì nó là của chị.
Con bé này đẩy tôi tới nhiều ngạc nhiên quá chừng, tôi chớp hàng mi cong mỉm cười:
- Ừ, chị muốn, rất muốn nhưng vừa nãy em nói…
- Em nói là phòng này sẽ là của chị, với một điều kiện...
- Điều kiện gì? Tôi chợt chưng hửng lại, giọng tò mò xen lẫn cảnh giác.
- Nắm tay anh hai và kéo anh ấy lên.
- Để nhảy khiêu vũ à? Tôi bông đùa theo, tuy nhiên tôi đã hiểu ý cô nhóc tinh quái.
Cô nhóc suy tư lúc nãy biến đâu mất, giờ trước mắt tôi là cô bé đang cười vui đến tít cả mắt lại.
-
Hem, đơn giản hơn nhiều, chỉ là đến khi nào anh hai nói chuyện bình
thường với mẹ hoặc em, ý em là không cần quá bình thường, chỉ cần dăm ba
câu thôi, dĩ nhiên là ngoại trừ mấy đối thoại ngắn như có hoặc không.
- Chị làm được điều kì diệu đó hông ta? – tôi giả bộ đắn đo.
-
Mẹ kể cho em rồi, hì hì nên em nghĩ ra ý định hay ho này. Em sẽ giúp
tất cả, nếu chị cần gì. À mà, chị là người may mắn nhất đó, vì không có
sự ràng buộc nào cả, cố lên chị nhé, chị kéo được lúc nào, lúc ấy phòng
này thuộc về chị.
- Rồi, okie, trước khi em học bài thì dành ít thời gian kể chị một chút về anh Khôi nhé.
Diễm
xoay xoay cánh lá ti gôn trong tay, ngẫm nghĩ xắp xếp lại dữ kiện trong
cái đầu luôn đầy ắp những con số rồi nói vắn tắt nhưng đầy đủ dữ liệu
tôi cần.
- Bố em là nhà văn, một người viết có chút tiếng ở tỉnh.
Một ngày cách đây 12 năm. Bố đi, không báo trước, chỉ để lại một lá
thư, bố rời mẹ con em để đi theo người phụ nữ khác. Lúc trước nhà em ở
trên phố, mẹ mang 2 anh em trở về nhà bà ngoại – là ngôi nhà này, tiền
bán nhà cũ mẹ mua mảnh đất gần đây, gây dựng thành khách sạn mini. Người
yêu của anh Khôi là hàng xóm cũ trên phố, mỗi dịp hè chị ấy thường ở
chơi nhà em, cứ như vậy hai người gắn bó với nhau cả tuổi thơ và sở
thích vẽ cũng lớn theo cùng. 17 tuổi hai anh chị quyết làm họa sĩ, anh
ấy lên phố học vẽ cùng chị ấy. Một năm sau vào một ngày…
…..
Tôi
nằm ngoan trên giường, dòng suy nghĩ miên man chập chờn đến từ nhiều
hướng. Có nên tham gia trò chơi không nhỉ? Có, vì phần thưởng là giấc mơ
từ nhiều năm trước. Có, vì mẹ Khôi đã khóc quá nhiều. Có, vì Diễm nhiều
khi cần lắm – một ông anh để dựa vào. Lý do nào để nói không? Hình như
là không có, hix cái nhìn xoắn đầy vô cảm chiều nay hoàn toàn không có
chút đáng sợ nào, chỉ vì nó quá trống rỗng và đầy bất ngờ nên mình mới
giật mình đánh rơi máy ảnh đó thôi... Thực ra thì tôi vẫn cảm nhận thấy
còn lý do thứ tư, một lý do vô hình thật khó nắm bắt, tôi chỉ lờ mờ cảm
nhận một điều gì đó khác nữa muốn thôi thúc tôi tiếp xúc Khôi. Mình sẽ
cho tên ngốc đó vài ngày, chứ nếu ở trong ngôi nhà này rồi mà không được
ngồi trên ban công đó cầm đàn sáng tác thì khác nào đang bay trên mây
chợt nhận ra mây tan và mình đang rơi dần xuống vực vậy, còn gì đáng để
tiếc nuối hơn được nữa chứ?... Giấc ngủ đến nặng trĩu đôi mi mà tôi cũng
chưa tìm được lý do thứ tư thẳm sâu nào đó…
Ngày thứ nhất
Sân
khấu Staples Center chật kín người, 2 tiếng: “Mai Anh, Mai Anh!…” được
hô vang theo từng nhịp. Tâm trạng mọi khán giả đều phấn khích dâng cao
tựa cánh diều trong gió. Sau khi MC xướng rõ tên tôi một hồi dài, tôi
mới bước ra từ cánh gà của giải Grammy, những tiếng động sót lại chợt
nín lặng, chỉ còn rừng cánh tay vẫy rập rờn như cánh sóng. Tôi mỉm cười
cúi chào giữa tiếng vỗ tay chợt trào ra bất tận. Tôi đến bên cây đàn
guitar trắng tinh, ngồi xuống gảy nhẹ vài nốt, không gian lại lặng đi,
những ánh mắt nhìn tôi đầy khắc khoải mong chờ… "Mẹ cho con ngủ 2 phút
nữa thôi!"... What?, trồi đầu ra lớp chăn mỏng, tôi hé mắt nhìn xung
quanh. Vài đồ đạc của gian phòng mới hiện ra, vậy là xong, giấc mơ để
đời của tôi đã bị cuốn trôi theo tiếng la hét vọng ra từ tầng trên. Suy
nghĩ lờ mờ đến trong cơn ngái ngủ chưa dứt hết, sao lại trắng nhỉ, hix
đàn mình màu vàng sáng cơ mà? Nuối tiếc giấc mơ đẹp hiếm thấy, cộng thêm
thói quen nấn ná ngủ nướng vốn có từ lâu, nên khi tôi sẵn sàng chào
buổi sáng thì nhà chẳng còn một ai. Hôm nay, thật đen đủi, những khoảng
thời gian tôi ở nhà thì Khôi đều biến mất dạng, đến tối lại trốn kĩ
trong phòng, tựa chú cá ngang ngạnh ẩn trong hang chẳng chịu ló ra đớp
chút không khí nào. Tôi nghĩ thầm, thật kì cục, thế mà mình đã định
share chút thời gian dành cho anh ta cơ đấy. Cái gã tự kỉ đáng ghét này
với mình đúng là vô duyên đối diện, bất tương ngộ rồi....
Ngày thứ hai
Từ
những gì… không thu được của ngày hôm qua, tôi túm gọn một chân lý:
Cách tiếp cận duy nhất với Khôi là vào buổi sáng sớm, trước khi anh ta
bỏ đi biệt tích cả ngày. Tôi cười thầm hơ, mình sẽ đón lõng anh ta như
vây một con cá cảnh. Mái tóc rối bù của Khôi xuất hiện thì tôi đã “chơi
chơi” quanh khu vực bếp lâu rồi. Rồi anh ta chui vào nhà tắm biến thành
con rùa trong hơn 20 phút, đến khi bụng tôi réo xì xèo thì mới tới ngồi
vào bàn ăn. Tuy thế, giọng tôi vẫn mềm mại nhất có thể:
- Anh
Khôi ăn gì để em làm, có mấy lát bánh mì, sẽ có trứng chiên chỉ trong
một phút. Và nếu anh thích cơm chiên Dương Châu thì khoảng 5 phút là
xong ạ, còn Salad bác làm hôm qua trong tủ lạnh nữa.
Không mở nửa
lời nói cũng chẳng thèm nhìn, Khôi lướt qua tôi, tiến đến chạn bát, tự
chế biến bữa sáng bằng một gói mì. Thái độ dửng dưng đến vô tâm, trong 3
giây ngắn ngủi, anh ta nhanh chóng biến tôi thành một con ngốc, thất
bại, tôi rủa thầm trong bụng. Cũng may là Diễm đã nói qua với mẹ nên
người đi học người đi chợ sớm rồi không thì mình biến thành cô hề mất.
Bỏ mặc anh ta với tô mì đáng chán, kệ luôn cái bụng mềm ra vì thiếu calo
bổ sung. Tôi lên phòng, tìm trong valise đôi giày thể thao yêu quý, khẽ
cười, đây là phương án 2.
Lúc tôi tung tẩy cùng đôi giày vàng
chóe bước xuống cầu thang thì thấy Khôi đang để cái tô đã rửa sạch vào
chạn. Cũng không tệ lắm, là chú cá trong hang chứ không phải con tôm
công tử bột.
Tôi xuống nhà, đứng cạnh Khôi, lời nói nhún nhặn đầy dễ thương:
- Anh Khôi này, cảm ơn anh vì đã cho phép em ở lại đây, em cảm ơn anh rất nhiều ạ.
Khôi
im lìm, lặng lẽ xỏ chân vào giày. Thật kì cục, chưa bao giờ mình rơi
vào tình huống này, anh ta nghĩ mình là ai chứ!? Tôi cố giam cầm suy
nghĩ bực dọc lại trong đầu, không thể để để nó xấm lấn vào phương án 2
của tôi được. Theo dự tính từ trước, tôi lặp lại câu nói với cường đồ âm
thanh cao hơn.
- Anh Khôi này, cảm ơn anh vì đã cho phép em ở lại đây, em cảm ơn anh rất nhiều ạ!
Đôi tay Khôi khựng lại trong một giây rồi lại chậm rãi buộc tiếp nút thắt.
Tôi
vẫn quyết đi theo triết lý giao tiếp của riêng tôi: Nếu muốn ai đó bộc
lộ mình, hãy công kích anh ta. Tôi cúi thấp hơn thêm chút nữa, đẩy cao
giọng hơn:
- Anh Khôi này…
Và anh ta thốt lên, gần như là tức giận, nếu so sánh chính xác thì có lẽ nó giống tiếng thở hắt ra đầy bực bội thì đúng hơn.
- Ừ!
Tuy
nhìn qua tình hình có vẻ xấu đi nhưng quan trọng là Khôi đã chịu mở
miệng với tôi, chỉ cần lần đầu thôi, tôi tin lần thứ 2 sẽ đến trong dễ
dàng hơn nhiều. Thế nhưng, chính trong lúc này tôi lại cảm thấy không
được thoái mái lắm, giống như tâm trạng bị gượng ép phải làm điều gì đó
mà mình không thích vậy, ban đầu thấy mới lạ và hấp dẫn, nhưng khi đã
ngấm vào rôi thì chỉ thấy chán nản mà thôi. Tuy nhiên, dấu cảm xúc thật
không phải là khả năng vốn có của tôi sao, tôi nói theo những gì phác
thảo ra từ lúc nãy:
- Em nghe bác gái bảo sáng nào anh cũng đi
bộ, hì hì lâu rồi em cũng không thể dục buổi sáng gì cả, anh cho em đi
cùng một vòng nhé, khi nào quen đường em sẽ tự đi, được không ạ?
Lại
im lặng, mình biết mà, suy nghĩ tiêu cực đến nhưng không làm tôi xám
xịt thêm tẹo nào. Tôi tự cho phép mình lon ton theo Khôi, rồi tự sốt
ruột với các động tác chậm chạp liên tiếp của anh ta. Lấy áo Jacket và
mũ để sẵn trên ghế, khoác vào người, tìm chìa khóa, đi ra cửa, khóa lại,
rồi đi ra cổng… Khôi tốn tới 10 phút trong khi tôi chỉ cần 1, anh ta
hành động cứ như thế là cụ ông tập thể dục dưỡng sinh vậy, mình nhìn
hoài không khéo làm bay biến mất bản chất sống vội bấy lâu nay của mình
cũng nên. Khôi đang mềm mại khóa cổng, tôi đứng phía sau, xỏ 2 tay chặt
vào cái áo Cardigan màu xanh duơng, chân co lên di di mũi giày vừa vì
lạnh vừa vì sốt ruột đến mức muốn hét lên rồi ấy chứ. Cái anh chàng cá
cảnh đáng ghét này làm mình chờ đông cứng đến khi nào nữa đây, thiệt
tình…
Sáng nay hứa hẹn là một ngày nắng trong, những đám mây
trắng mỏng lướt nhẹ qua phông nền màu xanh đang giăng kín cả bầu trời,
vài làn gió biển thổi tới thật trong lành. Có lẽ Khôi cũng có cùng suy
nghĩ với tôi, thoáng nhìn lên cao rồi anh nở một nụ cười. Tôi gần như
chết lặng, lần đầu tiên tôi thấy điệu cười lạ như thế, không thể phủ
nhận nó thật cuốn hút, sức hấp dẫn nằm ở đâu chính tôi cũng không rõ,
chỉ thấy hình như điều gì khác lạ vừa xẹt qua tim tôi, khiến nó nhói lên
một cái. Có vẻ như sau khi cảm nhận được thời tiết, Khôi thoáng linh
động hẳn, như hứng khởi trước điều gì đó thú vị đang chờ đợi phía trước,
bước chân vui vẻ kia làm nổi cơn tò mò trong tôi. Ah hẳn nhiên là vậy
rồi, nếu anh ta có thể ngồi cả ngày thì chỗ đó không thể nhàm chán được.
Và mặc dù tôi đã đứng bên anh ta suốt từ trong nhà cho đến giờ, Khôi
vẫn đi lướt qua, gần như không thể hiện một nhận thức nào chứng nhận tôi
đang tồn tại, trong tình cảnh ấy suy nghĩ trong tôi méo xẹo, vô hình
kiểu này, mình chẳng thích tẹo nào. Chúng tôi bước chậm bên nhau, tới
châm dốc, đột ngột Khôi tăng tốc, không phải đi mà anh ta đang chạy.
Theo phản xạ, tôi vội chạy đuổi theo anh ta, trong bụng rủa thầm mình
tưởng anh ta hay đi bộ cơ mà. Khôi chạy không nhanh lắm, Tôi giữ khoảng
cách được chừng một phút, nhưng cũng thật kì cục, mỗi khi tôi muốn vượt
lên để có thể chạy song song thì Khôi sẽ tăng tốc thêm 1 chút và rồi sẽ
bỏ rơi tôi lại phía sau như muốn trêu người tôi vậy. Điều đó lặp lại tới
lần thứ 3 thì khoảng cách giữa tôi với Khôi càng thêm xa.
- Anh Khôi!, anh Khôi đợi em đã…
Khôi chẳng thèm phản ứng gì, thậm chí tôi còn cảm thấy anh ta còn chạy nhanh hơn.
- Anh Khôi!...
Đầu
tôi tôi nóng bừng, bực quá đi, nếu có thể chắc nó đã xì khói ào ào như
cái icon yahoo rồi ấy chứ. Thoáng chốc, giấc mơ trên ban công trắng bay
biến đi đâu mất, chỉ còn những suy nghĩ bùng nổ như pháo hoa đêm 30. Có
chạy chậm không cái tên đáng ghét kia, ta mà đuổi kịp ngươi thì… Mệt
quá, không thể cố hơn nữa, tôi dừng lạ, cúi người thở dốc, ở phía trước
theo một khúc quanh, tấm lưng Khôi đã biến mất trong tầm mắt. Cái tên tự
kỉ này, đã thế mình sẽ buông tay cho hắn ta chết chìm trong bóng tối
muôn đời luôn đi.
Một lúc sau, tôi bước theo chiều ngược lại. Khi
đi qua nhà Khôi, những điều khủng khiếp chợt hiện ra, tôi bóp tay lấy
túi quần, nó hoàn toàn trống rỗng, chết rồi. Lúc nãy, vội tìm bằng được
chiếc giày vàng chanh, điện thoại và ví tiền tôi để trên giường bị chôn
vùi theo lớp áo quần vứt ra từ valise. Tệ hơn nữa tôi không có chìa khóa
nhà, Diễm và mẹ trưa nay sẽ không về, người lo quản lý khách sạn mini
người thì bận học phụ đạo đội tuyển Toán buổi chiều. Còn cái tên đáng
ghét vừa đẩy tôi vào bi kịch này thì thú thực tôi chẳng buồn nhớ tới
nữa, suy nghĩ tôi tiu nghỉu cùng bước đi chậm, người ta có thể vác cái
bụng đói đi bao xa nhỉ?
Giá như cuộc đời là một thước phim, tôi
sẽ tua nhanh khoảng thời gian hôm nay, bởi nó thật nhàm chán. Sáng ra
biển dạo loanh quanh với cái nhìn hờ hững, đến trưa mò về, không thấy ai
cả, ngồi chờ. Ngồi một lúc lại đi, sau đó nhận ra mình không còn sức mà
bước nổi, đành leo lên dốc ngồi chờ. Tôi chằng có gì trong tay để giết
thời gian, những suy nghĩ đến trong trong tâm trạng không tốt càng biến
thời gian thành một còn rùa nhỏ bé đang lết mình trên dốc, thật chậm
chạp. Tôi là tiếp người làm việc theo cảm hứng và cảm xúc của bản thân,
tôi ghét chờ đợi và ở thế bị động vì trong những lúc như thế tôi thường
không làm được gì. Không biết kiếp trước mình có mắc tội gì anh ta không
nhỉ? Câu hỏi ấy hiện ra trong đầu tôi đã hơn 100 lần thì mới thấy bóng
dáng mẹ Khôi dần hiện ra từ đằng xa…
Ngày thứ ba
Sáng nay
tôi còn dậy sớm hơn cả hơn qua, một kế hoạch hoàn hảo cần phải có công
sức bỏ ra tương xứng, tôi vẫn sẽ tiếp tục “kéo co” với con cá cảnh đáng
ghét ấy. Vì sao ấy à, dĩ nhiên tôi làm sao quên mà bỏ qua được tình cảnh
khốn đốn của mình hôm qua cơ chứ. Trước mắt tôi cần có căn phòng tầng 3
cái đã, rồi sau đó, umm nói sao nhỉ, tôi đâu cần tiếp tục “nắm tay” anh
ta nữa, tôi đâu hứa hẹn điều đó với Diễm cơ chứ, phải không nào?
Chiều
qua khi đang ngồi tự giam cầm mình trước cổng, tôi đã nghĩ ra diệu kế
này. Thật may mắn, mọi thứ thuận lợi, cái gật đầu của mẹ Khôi khiến tôi
muốn nhảy cẫng lên mà vỗ tay bôm bốp như đứa trẻ. Tôi nhìn đồng hồ trên
điện thoại, rồi đưa mắt về cảnh cổng màu trắng nhà Khôi, ta đang chờ
ngươi đây, ra khỏi hang đi nào, con cá cảnh kia.
Cái mũ trùm đầu
của áo jacket màu nâu sậm ló ra từ cuối chân dốc, tôi vẫn nép mình bên
gốc cây dừa, chỉ có đôi mắt ló ra tý xíu thầm quan sát. Cái tên đáng
ghét, hôm qua thì chạy như hổ báo, sáng nay thì đi tà tà như sên rùa.
Tuy thế, tôi vẫn chưa động tĩnh gì, tôi chả dại để anh ta biết mình bị
bám theo