- Hey! Chào. – Không để như hôm qua, anh chớp cơ hội vẫy tay ra hiệu cho Quyên biết mình đã đến.
- Anh đợi tôi chút nhé. Anh dùng gì nhỉ? – Cô đưa cho anh tấm menu rồi cầm cây bút đợi anh chọn.
- Kem café phủ socola đi!
- Ơ… ở đây không có. Chỉ có kem café hoặc kem tươi phủ socola thôi ạ.
- Thì cứ lấy cho tôi một ly kem café, sau đó ưu tiên cho tôi thêm một lớp socola. Người quen mà. – Hoàng nháy mắt với cô. Quyên nghĩ ngợi một lúc rồi gật đầu nhẹ.
10 phút sau, Quyên đến chỗ Hoàng ngồi cùng với ly kem như yêu cầu – kem café phủ socola. Cô đặt ly kem xuống và ngồi đối diện với anh.
- Cô không bận nữa sao?
- Tôi đã xin nghỉ 15 phút. Mà sao… - Cô nhìn anh vẻ ngạc nhiên – Anh lại không mặc áo mưa hay sao mà áo ướt thế kia?
Anh phủi phủi tay áo, đưa tay vuốt mái tóc cũng bị dính nước mưa cười cười.
- Hôm nay tôi cũng lại chỉ nhớ cái áo mưa của cô thôi, thế nên lúc đến đây, tôi sợ lại không trả được cái áo mưa vì làm ướt nên tôi chạy không luôn.
- Anh hay nhỉ?
- Hay gì cơ?
- Tôi đã nói không cần anh trả rồi mà. Nhưng anh cũng kì lạ nữa, tại sao cứ phải trả cho bằng được cái áo mưa, còn muốn ăn kem café phủ socola nữa, anh không thấy đắng sao?
- Tôi cũng không biết vì sao
muốn trả áo mưa cho cô nữa. – Cô tròn mắt ngạc nhiên vì câu trả lời của anh. – Còn việc tôi muốn ăn kem café phủ socola, cũng bình thường mà, đây gọi là ăn có cá tính.
Cô cười vì câu trả lời trẻ con của anh. Anh nhìn cô cười, cơ thể anh như bị đóng băng cho đến khi ánh mắt cô ngạc nhiên nhìn anh, anh mới tự phá băng bằng một câu hỏi vu vơ:
- Nhưng sao trời mưa lạnh thế này mà nhiều người thích đi ăn kem nhỉ? Còn cái tên nữa, tại sao lại là Coco?
- Anh không thấy ở quán có cả đệm êm để ngồi và chăn để choàng vào người sao? Còn cả trà gừng nữa, tôi làm ở đây cũng vì thích phong cách của quán.
Anh “à” một tiếng dài tỏ vẻ hiểu những gì cô vừa nói. Hai người họ ngồi nói chuyện hết 15 phút, Quyên tiếp tục đi làm việc của mình, còn Hoàng vẫn cứ ngồi nhâm nhi trà gường và choàng thử chiếc chăn nhỏ lên người – “Ấm thiệt!” – Anh gật gù khẽ tự thầm.
20h tối, mưa không còn rơi. Quán nhỏ nằm trên con đường vắng, ít xe cộ đi lại nên bên ngoài yên tĩnh. Hoàng đứng dậy ra về, tay nhẹ bẫng, nhưng sao lòng anh có gì đó nằng nặng, như kiểu đã làm đứt mất một mảnh ký ức ngắn, muốn quay lại tìm cũng không được. Anh vòng xe qua những con đường lớn, người vẫn đi đông, có lẽ vì hôm nay trời không mưa, mọi người ra đường nhiều hơn để bù lại bao ngày ngồi ở nhà ngắm mưa. Mùi thức ăn đồ nướng, chiên tỏa ra từ các nhà hàng, anh lại thèm quay lại nơi bình yên lúc nãy. Và rồi anh quay xe, về nơi anh muốn đến.
- Ơ, sao anh quay lại đây? Anh quên gì à?
- Không phải, tôi không quên gì hết, tôi chỉ muốn ăn kem và uống trà gừng thôi.
- Nhưng đã gần 10h rồi, quán sắp đóng cửa rồi.
- Thì bao giờ quán đóng cửa, tôi về.
- Tùy anh vậy.
Cô quay đi, bỏ lại chút hụt hẫng cho người con trai đến quán vì kem và trà gừng. Thật hay là điều gì càng cho con người ta cảm giác kỳ lạ thì lại càng khiến con người ta muốn theo đuổi. Giống như cái ngành khảo cổ học mà Hoàng đang học, có rất nhiều điều lạ mà anh muốn khám phá, có lẽ vì muốn khám phá mà anh đã thử xem nếu vị đắng của café hòa cùng vị đắng của socola sẽ như thế nào.
22h20, sau khi lau dọn tất cả những bàn khác – trừ bàn của Hoàng, Quyên đi vào trong quầy, anh nghĩ cô sẽ “đuổi” anh, nhưng không phải cô mà là một cô nhân viên khác tiến về phía anh.
- Xin lỗi anh, đã đến giờ quán đóng cửa rồi ạ, em sẽ rất vui nếu anh ghé lại vào ngày mai.
- À vâng! Tôi không để ý thời gian. – Anh luống cuống đứng dậy, ngó nghiêng tìm ai-đó rồi cúi chào cô nhân viên nọ để ra về. Anh dừng xe cách quán một đoạn, đủ để nhìn thấy những ai sẽ ra khỏi quán. Anh nhận ra cô đang dắt xe ra cùng cô nhân viên kia. Họ rẽ hai đường khác nhau và anh biết rõ cô sẽ đi đường nào.
- Này, về chung nha. – Anh chạy chậm theo cô khi cô vừa đạp xe qua.
- Tùy anh.
- Cô không sợ đi đêm một mình à? Đường này có vẻ vắng.
- Nói không sợ là nói dối, nhưng nói sợ thì cũng đâu hết sợ được. Sống chết có số rồi mà, nếu tôi vì sợ mà không đi con đường này thì tôi sẽ không dám ra ngoài tất cả những con đường khác mất.
- Hay nhỉ, cô tên Quyên phải không? Cô đang đi học, vậy cô học gì thế?
- Anh biết cả tên của tôi rồi cơ đấy, thế thì chịu khó điều tra luôn tôi đang học gì đi.
- Ấy, cô đừng hiểu lầm, hôm trước tôi đến quán hỏi cô để trả áo mưa, nhưng không gặp cô và cũng không biết tên cô, là cái cô lúc này làm cùng cô nói cho tôi biết đấy.
Quyên không nói gì nữa, cả quãng đường tiếp theo chỉ nghe tiếng động cơ xe máy và tiếng đạp xe đều đều, lâu lâu có tiếng lá me hai bên đường xào vào nhau vì gió đi qua. Trời về đêm, không mưa nhưng đủ lạnh để ai cũng phải mặc áo ấm khi ra đường và cần được sưởi ấm con tim.
…
19h tối, Coco đông khách.
- Anh dùng gì?
- Như cũ nhé!
- Đã một tháng rồi, chẳng nhẽ một tháng trời ăn mãi một món kem mà anh cũng chịu được sao?
- Nếu không chịu được thì tôi đã không theo
ngành khảo cổ