chẳng ai nhận ra là trai hay gái, chẳng ai biết nó là gái ế hay không, mọi người nói chuyện, chia sẻ, đồng điệu như tự nhiên phải thế. Rồi vui tay, nó click tham gia vào một trò chơi ghép cặp. Nhíu mày điền form đăng ký, nó nghĩ lại câu nói đầy thách thức của lũ bạn, nó hả hê khi bấm nút send, cứ thế ngồi cười tủm tỉm một mình.
Nó không mong chờ một cuộc hẹn tìm kiếm người yêu, nó đơn giản là đang thử cho phép mình sống khác đi ngày thường một chút. Và năm phút điên rồ của một ngày là tất thẩy năm phút nó ngồi hì hục reply mail cho một người hoàn-toàn-xa-lạ. Sau lần đầu tiên ấy, năm phút điên đều đặn xuất hiện trong cuộc sống của nó. Có lẽ rằng, người-hoàn-toàn-xa-lạ đủ thú vị để kéo nó ra khỏi những nhàm chán ngày thường… Cho đến khi, nó đi gặp người-xa-lạ.
3. Khoảng cách an toàn…
Nó tin chắc rằng mình vừa mới có thêm một người bạn mới, một người bạn thú vị hết sức. Chính người đã kéo nó ra khỏi sự nhàm chán đến ngột ngạt.
Cuộc gặp mặt đầu tiên, nó khăng khăng khẳng định sẽ chỉ là “gặp mặt” chứ không phải là “hẹn hò”. Với nó, cấp độ của hai từ đó khác nhau, nó cũng nghĩ mình sẽ dừng lại ở cái mức gặp mặt thôi, không ôm quá nhiều hy vọng, chẳng mong ngóng hay tưởng tượng bất cứ thứ gì về đối phương, nó chỉ tìm hiểu qua loa, đủ để tin rằng người này tồn tại thật và cũng không đến nỗi là người xấu.
Chuyện của nó chẳng theo một mô tuýp quen thuộc nào cả. Nếu như là bình thường, hoàng tử đi tìm công chúa thì ngay trong cuộc hẹn đầu tiên, người lạ đã cho nó thành công chúa đi tìm hoàng tử. Sau buổi đó, chân nó mỏi nhừ vì phải đi lòng vòng gần một giờ đồng hồ. Nhiều lúc nó cũng tự hỏi liệu mình có quá ngốc nghếch để đi tìm hay không? Nhưng vì nó là kiểu người đã làm cái gì thì sẽ quyết tâm làm đến cùng, thế nên trong những lúc phải đảo đi đảo lại tìm người-xa-lạ thì nó vẫn mím môi nhắn tin cho đối phương.
“Cứ ngồi im ở đó nhé, cho đến khi tớ tìm ra cậu!”
Vậy là sau khi nó tìm được người-lạ, hai người đã trò chuyện vô cùng hồ hởi. Chàng ta có vẻ hơi ăn năn vì “củ hành” nó khá lâu trên đôi guốc cao 7cm. Nó vẫn điềm nhiên ngồi trò chuyện và mỉm cười, với nó chuyện này cũng không thể gọi là quá đáng, chỉ có điều tối về chân có hơi đau một chút.
Sau lần đó, cả hai vẫn giữ liên lạc, người lạ trở nên quen. Cái khoảng cách tuổi tác không quá xa, tính tình cũng có nhiều điểm phù hợp, thêm nữa một loạt sở thích ở buổi
gặp đầu liệt kê ra giống nhau kha khá khiến hai đứa tự nhiên thành thân thiết hơn.
Nó biết đến một người vẫn dành sự quan tâm cho nó, dõi theo nó, bên ngoài chê nó trẻ con ngốc nghếch nhưng luôn sẵn sàng đứng ra để bảo vệ nó. Nó thấy mình hạnh phúc, với một mối quan hệ chẳng cần đong đếm theo thời gian, chẳng cần gắn mác bằng một cái tên nào đó. Nó và người-lạ trú ẩn trong một mối quan hệ đủ khăng khít để hiểu về nhau, để nhớ về nhau trong những khoảng lặng của cuộc sống. Đơn giản như vậy thôi.
4. Mr Right, anh ở đâu?
Những chuyện tình mà nó được nghe kể thường là những câu chuyện tình ướt át, rằng chàng sẽ yêu nàng dù nàng có đi đến cùng trời cuối đất, hai người họ sẽ gặp nhau sau một khoảng thời gian dài đằng đẵng, kết thúc cho câu chuyện cổ tích thời hiện đại bằng một đám cưới xa hoa. Hoặc giả như chàng và nàng cùng vì nhau mà cố gắng, bỗng nhiên một tai nạn bất ngờ nào đó xảy ra khiến hai người họ rơi vào xa cách, cuối cùng bằng phép màu nhiệm nào đó vẫn có thể tìm thấy nhau và nắm lấy tay nhau một lần nữa, chặt thật chặt…
Những câu chuyện đó không phải là không tồn tại, vẫn xuất hiện quanh cuộc sống của nó đó thôi. Nhưng nó tuyệt nhiên không phải là đứa quá mơ mộng cho chuyện tình cảm của mình như thế. Nó chỉ mong một chuyện tình phẳng lặng giữa dòng đời nhộn nhịp. Với nó, chỉ cần bắt gặp và đồng điệu tâm hồn với một ai đó khác xa lạ đã là một điều diệu kỳ nhất rồi.
Và người-lạ là một người trong số đó, hẳn là người đặc biệt.
Cái khoảng cách nửa xa nửa gần, lúc muốn gặp thì không thể gặp mặc dù biết người đó chẳng cách mình bao xa, vẫn đang tồn tại và hít thở chung một bầu không khí đôi khi làm nó trở nên khó chịu. Phải rồi, vì mối quan hệ này chẳng có nổi một cái tên thì lấy cớ gì đòi đi gặp người ta?
Nó thấy nhớ và bắt đầu tin rằng chuyện nhớ nhung muôn đời là chuyện của thiếu nữ tương tư. Nó vẫn an nhiên học tập và làm việc, ôm một nỗi nhớ hờ trong những quãng giờ nghỉ giải lao ngắn ngủi. Nó tự nhủ:
“Đơn phương cũng tốt mà, đâu có gì là sai nhỉ?”
Trong những lần gặp mặt, nó nhận ra má nó dường như hồng thêm một chút, môi mỉm cười tươi hơn và mắt híp lại vì cảm giác hạnh phúc. Người lạ luôn lắng nghe và thấu hiểu, luôn kể cho nó những câu chuyện cười, luôn đưa ra những lời lẽ đúng sai. Nó thấy ấm lòng hơn khi có một ai đó quan tâm đến mình, một người chịu bỏ ra hàng giờ đồng hồ để lê la hàng quán cùng nó mặc dù lịch làm việc của người đó rất bận.
- Làm sao đây nhỉ, thời gian tới tớ bận mất rồi, không thể cùng cậu đi chơi nữa…
- Có phải là đồ án tốt nghiệp không?
- Ừ.
- …
- Nhưng sẽ gặp lại cậu vào trận đầu tiên của mùa bóng mới nhé! Hứa đấy!