n như thế . Vẫ Vẫn đùa nghịch , vẫn trêu nhau như chưa xảy ra chuyện gì . Bởi hai người hiểu rõ , những giây phút này sẽ không quay lại nữa . Và cũng chỉ kéo dài thêm vài tháng nữa thôi . Vì thế cô và anh luôn trân trọng những khoảnh khắc này .
Nhưng trong cô một chút ưu tư mà cô không biết diễn tả như thế nào cho chính xác . Không hẳn cô không có một chút rung động nào với anh .Nhưng chấp nhận anh thì … Trong cô luôn là sự đấu tranh giữa chấp nhận và … Càng nghĩ cô càng thấy rối rắm và bế tắc . Cô không dám nghĩ tình bạn bao năm của cô rồi sẽ như thế nào sau đó . Cô sợ đánh mất anh – một người bạn mà cô rất yêu quý . Cô thật sự không biết làm thế nào cho đúng . Lý trí hay tình cảm ? Một câu trả lời đơn giản “Có hoặc không” nhưng với cô là cả một vấn đề lớn .
***
Ngày tốt nghiệp . Bao nhiêu nước mắt , bao nhiêu nụ cười của ngày chia tay . Rồi những hứa hẹn …
Và cô biết cũng đã đến lúc cô phải đưa ra câu trả lời cho chính anh .
“8 giờ tối nay nhé . Tới chỗ trọ của mình ngen ”.
“ Uhm . J” . Không thể tưởng tượng được anh đã vui mừng chờ đợi ngày này như thế nào . Cảm giác hồi hộp và hy vọng .
Mãi chén chú chén anh với tụi bạn . Cũng là lần cuối rồi . Không biết đến khi nào mới được như thế này lần nữa . Anh đã quên bén mất thời gian hẹn với cô . Đến lúc nhìn lại thì …Anh gọi vội cho cô .
- Xin lỗi nha . Đợi mình tí mình về giờ đó . Khoảng 10 phút thôi .
- uhm .
Nhưng nghe giọng cô không được vui cho lắm , có gì đó trĩu nặng khiến anh không yên lòng . Vội vàng anh chạy thẳng về chỗ trọ của cô . Nhìn vào thấy phòng cô đã khóa rồi . Đoạn có cô bé trong xóm chạy ra :
- Có phải anh là …?
- uhm. Là anh …
- À . Chị ấy vừa lên ga rồi . Chị ấy gửi lại cho anh cái này .
Anh cầm lấy lá thư của cô rồi chạy vội lên ga . Nhưng tìm mãi vẫn không thấy cô . Chuyến tàu đã khởi hành cách đó vài phút . Anh đã chậm chân mất rồi .
Anh ngồi bệt xuống tựa lưng vào tường thẫn thờ đọc thư cô .
555
”…,ngày tháng năm .
Gửi người mình yêu quý !
Mình đã đúng hẹn sẽ đưa ra câu trả lời cho cậu . Dù câu trả lời thế nào thì cũng không được giận mình đâu đấy . Chúng ta vẫn sẽ mãi là bạn tốt của nhau đúng không ?
Chúng ta quen nhau đã lâu lắm rồi . Không thể nói mình hiểu hết về cậu nhưng cũng biết về cậu không ít . Cũng có thể nói chúng ta khá hợp tính nhau nhưng có lẽ điều đó chưa hẳn chúng ta đã cùng chung quan điểm sống để có thể hòa hợp với nhau lâu dài .
Và thật sự giữa chúng ta có quá nhiều khoảng trống để có thể lấp đầy . Liệu rằng cậu có thể sống một cuộc sống đơn giản bình thường hay không ? Một cuộc sống không tồn tại những từ “ hàng hiệu” hay những đồ “xa sỉ” đối với những người bình thường như mình . Và liệu gia đình cậu có chấp nhận mình hay không ? Một con bé chẳng có gì cả , ngay cả cái đồng hồ mà người ta vẫn mỉa mai “ là nhìn không rõ số nữa ” hay “ cái điện thoại đồ cổ ” hay …?Và mình sợ lắm những điều ấy . Mình đã từng thấy cảnh một người thành phố miệt thị những con người nhà quê như mình ngay trước mắt . Sợ lắm những điều ấy sẽ diễn ra một lần nữa . Sợ lắm cái gọi là môn đăng hộ đối . Nếu như , chỉ là nếu như cậu không sinh ra trong một gia đình như thế thì có thể mọi thứ sẽ khác . Nhưng điều đó sẽ không thể phải không ?
Cậu có thể bỏ ra vài trăm thậm chí vài triệu để mua một cái đồng hồ hàng hiệu , mua một cái điện thoại chính hãng…mà không phải lo lắng . Nhưng với mình đó là những thứ không bao giờ dám nghĩ tới . Cuộc sống giữa chúng ta khác nhau thế đấy . Và nếu như bắt đầu liệu rằng cậu có từng nghĩ tới nó sẽ kết thúc như thế nào hay liệu rằng nó kiên trì để kéo dài tới bao lâu ? Cậu đã từng nghĩ đến điều đó chưa ? Chúng ta còn trẻ nhưng cũng không còn quá nhỏ để nghĩ đến tương lai đúng không ? Liệu khi thất bại , chúng ta có còn đủ thời gian để làm lại từ đầu hay là mang theo những vết thương lòng để bước tiếp . Mình không dám nghĩ đến nữa .
Mà cậu còn nợ mình một bí mật đó ngen . Nhưng có lẽ mình sẽ không còn cơ hội để nghe nó nữa đâu nhỉ ? Và cậu cũng không còn cơ hội để nghe mình kể về cuộc sống của mình nữa . Hãy cứ để mình mãi là một ẩn số trong cuộc sống của cậu nhé .
Chúc cho người bạn tôi luôn may mắn và thành công trên con đường mà cậu đã chọn . Cho dù … nhưng thật lòng “ Em không dám yêu anh ” .
Tạm biệt người mà mình yêu quý ! ”
Áp lá thư vào lòng , anh nghẹn ngào không thể thốt nên lời . Cô đâu biết rằng cô chính là bí mật mà anh giữ bấy lâu . Anh đã yêu cô từ rất lâu và anh cũng biết tất cả những điều mà cô lo sợ . Điều đó khiến anh sợ khi anh nói ra tình cảm của mình thì anh sẽ đánh mất cô . Vì thế anh cố giấu bí mật đó thật lâu , thật lâu . Nhưng cuối cùng lý trí không thể thắng nổi tình cảm của anh dành cho cô . Để giờ đây …
Anh đứng lặng lẽ nơi sân ga , cùng những khoảng trống vô hình …