t thiết với xã hội đen Australia mà còn có quan hệ không nhỏ với thống đốc, thế nên đó là nơi rất an toàn, còn an toàn hơn so với nhà mình…
Nói tóm lại, tin đồn và sắc thái thần bí đã hấp dẫn cô.
“Những nơi kiểu này không thích hợp với em.” Anh từ chối thẳng cánh.
“Tháng trước em bảo bố em đưa em đi, bố nói em đi tìm anh!” Cô lắc lắc cánh tay anh, nài nỉ nói: “Anh dẫn em đi xem đi, bố em chưa từng nói là không được đi.”
An Nặc Hàn bày ra vẻ mặt chẳng có biện pháp bắt chẹt cô, ngoặt tay lái, đi theo một hướng khác.
Sang trang sau để đọc tiếp
Chương 8:
Chiếc xe đi được nửa giờ thì tới nơi, dừng trước một tòa nhà nguy nga lộng lẫy, mặt trước mặt sau đều là bãi cỏ mênh mông trải dài, bên ngoài cửa chính có những người đàn ông mặc âu phục đen xếp thành hai hàng.
Chưa cần vào đến bên trong, chỉ đơn giản nhìn khí thế thôi đã thấy nơi đây không hề tầm thường.
An Nặc Hàn lái xe đến trước cổng trung tâm giải trí. Hai người vừa mới xuống xe, ngay lập tức có nhân viên phục vụ tới đón, đi lên chào hỏi, tư thế chào tiêu chuẩn gập lưng đến 90 độ, dùng tiếng Anh cung kính nói: “Tiên sinh Anthony, tôi có thể làm gì cho ngài.”
“Sắp xếp cho tôi một phòng.” An Nặc Hàn nói.
“Vâng!”
Nhân viên phục vụ nói vài câu vào bộ đàm, trong thời gian rất ngắn, một người đàn ông trung niên ăn mặc rất danh giá tới nghênh đón, thái độ cực kỳ kính cẩn.
Ban đầu Mạt Mạt cho rằng phục vụ nơi đây vốn thế, về sau cô mới phát hiện ra rằng trên đường đi, bất kỳ ai thấy người đàn ông danh giá kia đều cung kính chào hỏi, gọi ông ta là ông chủ.
Mạt Mạt không tránh được có phần thất vọng, trông ông ta cố lắm thì cũng chỉ có ít phong độ, trưởng thành, thận trọng, không có gì đặc biệt hết, tin đồn quả thật là không thể tin.
--------------------------------------------------
Bạn đang đọc truyện tại wapsite : http://truyenhot.info/. Chúc bạn có những giây phút vui vẻ.
----------------------------------------------------
Ông chủ đưa bọn họ đến một căn phòng.
Mạt Mạt cảm thấy như bị sét đánh.
Chỉ sắp xếp một phòng thôi mà cần phải chuẩn bị cả một sân khấu Sydney cho họ sao? Sân khấu màu đen, màn vải sắc vàng, còn có cả một chiếc đàn dương cầm màu trắng.
Phô trương đến mấy cũng không thể để nơi này có di sản văn hóa chứ?
“Anh Tiểu An, ngày thường anh hay tới đây lắm hả?”
“Bình thường thì phải đi học còn đâu, chỉ tới kỳ nghỉ mới thường tới nơi này.”
“Thế ạ!” Là khách quen, cũng khó trách.
Cô vừa mới ngồi xuống một chiếc ghế dài giống như ghế massage thì nghe thấy ông chủ kia hỏi An Nặc Thần: “Cậu có muốn xem qua sổ sách tuần này chút không ạ?”
Cô có phần hơi mơ hồ.
An Nặc Hàn thản nhiên hỏi: “Bố tôi xem chưa?”
“An tiên sinh nói cậu đã tốt nghiệp rồi, mọi chuyện nơi này đều giao lại cho cậu.”
“Ừm, đưa tôi xem.”
“Vâng!”
Vị “ông chủ” kia vừa đi ra ngoài, An Nặc Hàn như nhớ tới điều gì đó, gọi ông ta lại: “Đợi tí. Ông điều tra giúp tôi một chút xem Jack Trần gần đây có hay tới chỗ này không.”
“Là sinh viên mà lần trước cậu nói để ý cho kỹ phải không?”
“Ừ.”
“Được. Tôi lập tức đi điều tra.”
Vị “ông chủ” kia đi khỏi, Mạt Mạt vội vàng hỏi anh: “Vì sao ông ta lại phải đưa sổ sách cho anh xem?”
“Lý do là từ nay trở đi anh là ông chủ của nơi này.”
“Gì?”
“Có rất nhiều chuyện em không hiểu đâu.” Ánh sáng mờ ảo chiếu lên khuôn mặt anh, lúc ẩn lúc hiện tạo nên màu sắc huyền bí.
“Anh nói cho em biết đi, em sẽ hiểu mà.”
Cô hỏi dồn hết lần này đến lần khác, An Nặc Hàn đã nói cho cô một bí mật.
Thật ra An Dĩ Phong không phải là một
huấn luyên viên bình thường, khi chú ấy tại Hong Kong đã từng là một lão đại xã hội đen tung hoành ngang dọc, hô mưa gọi gió, chẳng hề sợ ai. Sau này vì ông muốn trốn tránh sự điều tra của cảnh sát, cũng vì muốn đi tìm người yêu xa cách nhiều năm, ông mới thay tên đổi họ tới Australia. Tại Australia, ông không chỉ tìm được người phụ nữ ông yêu sâu sắc mà còn nhìn thấy đứa con trai chưa từng gặp mặt. Từ đó tới nay, ông thường tránh xa sự rắc rối, trải qua những ngày tháng bình thản mà yên ổn.
Ông mở một câu lạc bộ thể hình, dạy võ thuật, giúp đỡ một số người Hoa cùng đường. Số người mà ông giúp đỡ ngày càng nhiều, thế lực càng lúc càng được mở rộng.
Ông là loại người trời sinh dành cho xã hội đen, dù cho có trở lại làm một người bình thường, cũng không che đậy nổi “mùi vị hắc ám” từ trong xương tủy.
Trong một dịp rất ngẫu nhiên, ông gặp được một lão đại xã hội đen Australia, vị lão đại ấy rất thích tác phong xử sự của ông, mối quan hệ qua lại giữa hai người rất tốt. Về sau, An Dĩ Phong hơi có phần không chịu được sự yên tĩnh, muốn làm chút “kinh doanh”, thế nên, hai người thảo luận với nhau một lần, một người cung cấp tiền, một người cung cấp sức, “Thiên đường & Địa ngục” ra đời từ đấy.
Song chỉ có điều, từ trước tới nay An Dĩ Phong đều rất thận trọng, chỉ làm một ông chủ đứng sau màn, tất cả mọi chuyện đều giao hết cho vị “ông chủ” kia quản lý. Chỉ thỉnh thoảng ông m