Hít vào, thở ra, cô nói với chính mình: Không sao, không phải là không nhận ra mình, không có gì ghê gớm lắm!
Cô đi qua, giật nhẹ áo sơ mi của anh.,
An Nặc Hàn đang quan sát xung quanh, cúi đầu xuống nhìn cô, sửng sốt một lát, ánh mắt từ xa lạ biến thành kinh ngạc: “Mạt Mạt?”
Cô gật đầu, hàng mi ẩm ướt khẽ chớp chớp, gượng gạo tìm cách nở nụ cười: “Đừng nói với em anh không nhận ra em! Em sẽ tuyệt giao với anh đó!”
“Em?” Anh nhìn từ trên xuống dưới, rồi lại nhìn từ dưới lên trên, còn quay cô mấy vòng, trước sau nhìn một lần.
Hành động của anh khẳng định lại đáp án của cô, quả thực là không nhận ra rồi!
“Sao em lại gầy đi thành thế này?”
Cô bất mãn lườm anh một cái, lớn tiếng nói: “Tuyệt giao!”
Anh phản đối mà xoa nắn khuôn mặt đỏ lên vì tức giận của cô. “Không phải là nhớ anh sao?”
Cô lại quăng lại cho anh một cái liếc mắt coi thường.
Biết rõ rồi còn cố hỏi!
Hai đôi vợ chồng ân ái nhìn lẫn nhau, cười rất vui vẻ. Chỉ có mỗi Mạt Mạt tức giận đến nỗi đôi má phồng lên, trên đường trở về cũng không chịu trò chuyện.
“Nửa năm không gặp, sao em xinh đẹp lên như thế này, không phải em đi giải phẫu thẩm mỹ đấy chứ? Cao lên này, tóc cũng dài quá…. à, da dẻ hình như cũng thay đổi rồi!” An Nặc Hàn cả dọc đường nịnh cô, cô đều giả vờ không nghe thấy.
Thế nhưng khi Hàn Trạc Thần hỏi cô bữa tối muốn ăn
gì, cô không hề nghĩ đã nói: “Con muốn ăn foei gras.”
Cô bổ sung thêm một câu trong lòng: tuyệt đối không phải bởi vì An Nặc Hàn thích.
Rõ ràng đồ ăn Pháp là loại đồ ăn yêu cầu sợ tao nhã và tình cảm trong khi ăn, thế mà An Nặc Hàn lại dùng bữa chẳng hề có tác phong của người lịch sự, lúc thì sờ tay cô, lúc thì giật nhẹ tóc cô, lúc lúc lại ôm lấy vai cô.
Mạt Mạt cho rằng không thể nhịn được nữa thì không cần nhịn.
“Này! Anh có để yên không, anh không sợ người khác coi anh như một con sói háo sắc ham muốn thiếu nữ vị thành niên hả, em còn lo rằng người khác đã cung cấp cho em một phục vụ bao đặc biệt đấy chứ.”
Hai đôi vợ chồng ngồi cười, ngay cả Hàn Trạc Thần cười cực nhỏ cũng lộ ra hàm răng đều tăm tắp.
Cũng may mà người phục vụ nghe không hiểu, mù mịt nhìn bọn bọ.
“Anh con người ngay thẳng chính trực thế này, không có người hiểu lầm.” An Nặc Hàn lại ôm chầm lấy cô: “Đến đây, cô em nhỏ, cho anh trai hôn một cái nào.”
Nói xong, anh thật sự đến gần, hôn chụt lên má cô.
Cô xoa xoa nước miếng còn sót lại, lại nghe thấy anh nói: “Đến đây, cô em nhỏ, cười cho anh trai một cái!”
Nhìn nụ cười mê gái trên khuôn mặt anh, cô thật sự không kiềm chế được, cười nghiêng ngả. “Đáng ghét.”
Lần cười này, miệng không khép lại được.
Bữa cơm này, cô căn bản không nhớ được mình ăn cái gì, chỉ nhớ rõ vẻ mặt phấn chấn của An Nặc Hàn kể về chuyện ở đại học Cambridge, miêu tả sự thảm hại của anh lần đầu đi xe đạp, kể về chuyện lạ khiến anh trở thành nhân viên thu ngân của cửa hàng tiện lợi, nói về tâm tình xúc động khi anh xem vòng đấu super…
Từ vẻ mặt của anh, Mạt Mạt nhận ra rằng anh luôn hướng về cuộc sống độc lập không bị ai trói buộc này.
Anh vui vẻ, cô cũng vui vẻ theo…
***
Dùng bữa tối xong, họ về nhà, Mạt Mạt còn chưa nghĩ ra viện cớ gì để đến phòng An Nặc Hàn cùng anh đờ đẫn một hồi, thì anh đã nói trước: “Mạt Mạt, lần này anh về không lâu lắm, em dọn sang nhà anh ở đi.”
“Được rồi.”
Thật ra, từ một tuần trước, cô đã mang những đồ dùng hàng ngày của mình dọn sang sạch rồi.
Kỳ nghỉ đó, cô hạnh phúc đễn nỗi đầu óc ngây ngất.
Mỗi buổi sáng, An Nặc Hàn đều đánh thức cô từ trong giấc mơ.
“Bé con lười biếng, mau thức dậy nào!”
“Để em ngủ thêm một lúc đi, xin anh đấy!”
Cô ngắm mắt lại dù chết cũng nằm ỳ ra không chịu dậy.
“Được!” Trong lúc mơ mơ màng màng, cô có thể cảm nhận được hơi thở của anh, luôn tồn tại!
Anh đọc sách, cô cũng mở truyện tranh Nhật Bản ngồi đọc bên cạnh anh.
Khi anh rỗi ngồi lướt web trên máy tính, cô luyện vũ đạo trong phòng đọc rộng rãi, chỉ vì thỉnh thoảng anh sẽ liếc nhìn, liếc một cái tán thưởng kỹ thuật múa giống như bướm lượn của cô, một cái liếc mắt thôi cũng đã đủ rồi!
Đôi khi cô cũng nghịch ngợm đùa anh một chút, vào lúc anh đang tập trung tinh thần tra cứu tài liệu, cô lặng lẽ đặt ly kem trong tay xuống, ngấm ngầm luồn bàn tay lạnh buốt vào trong áo sơ mi mỏng dính của anh, dán chặt vào da thịt anh. Anh không ngờ tới liền hét toáng lên, cô lại được như ý cười sằng sặc.
Đến lúc An Nặc Hàn nổi nóng, bắt được cô, quăng cô lên sofa cù lại, cô ngứa đến nỗi thét chói tai, xin tha thứ anh mới hài lòng, cười rộ lên.
Tới buổi đêm, họ nằm cách nhau một bức tường tâm sự với nhau, trò chuyện về cuộc sống của hai bên trong nửa năm qua, cho tới tận đêm khuya, chẳng biết ngủ lúc nào.
Sang trang sau để đọc tiếp
Chương 12:
Vào lúc kỳ nghỉ sắp kết thúc, Người nhà hai bên đã hẹn cùng đi du lịch, An Nặc Hàn cầm bản đồ thế giới hỏi cô muốn đi đâu.