Cảm giác chuẩn bị rời xa một người thật đáng sợ. Đáng sợ hơn nữa là cái cảm giác chơi vơi không biết vô định nơi nào...
Nó vẫn thường hay tự hỏi mình những câu lơ ngơ như vậy. Phần vì ở độ tuổi như nó, đám bạn bè xung quanh đều đã có người yêu, phần vì những tối cuối tuần, những khi độ tự kỷ lên cao vút nó cũng muốn có một ai đó bên cạnh, lắng nghe và chia sẻ cùng nó thay vì một mình phải lê la hàng quán.
Hai mươi hai tuổi, không phải là chưa từng yêu, nhưng nếu để nó nhắc về một mối tình sâu đậm, đến độ khắc cốt ghi tâm và mang theo mãi mãi trên những chặng đường sau này thì tuyệt nhiên chưa có. Những mối quan hệ của nó trong quá khứ không quá hờ hững nhưng cũng chưa đủ đậm sâu. Là những ngày say nắng một anh chàng nào đó, là những ngày được đỏng đảnh làm duyên khi có ai đó tán tỉnh, cũng lại là những ngày gọi nhau tiếng “yêu” nghe man mát trong mùa hạ… Nhưng nó vẫn thấy mình thiếu đi một cung bậc nào đó. Vậy nên nó vẫn hay mộng tưởng, rằng chắc chắn còn đâu đó tồn tại một người phù hợp với nó. Đó hẳn là Mr Right, của riêng nó, chỉ là của riêng nó mà thôi.
1. Chia tay tình đầu…
Chàng trai đầu tiên nói lời thích nó và nó bắt đầu có một mối quan hệ tình cảm nghiêm túc là vào khoảng mùa thu của hai năm về trước. Khoảng trời ấy bao giờ cũng đẹp, tiết thu dịu dàng, khẽ khàng hết mực, nó yêu người ta bằng con tim non nớt, con tim kiêu hãnh của cô gái trẻ tuổi đôi mươi chưa hề rạn nứt. Mối tình khờ ấy vẫn được nó nâng niu từng chút kỉ niệm, vẫn lưu giữ những ngày hạnh phúc kể cả khi cái kết không phải là một cái kết có hậu.
Người đầu tiên ấy là người cho nó biết cảm giác rung động, biết giận hờn trách móc, biết làm trò trẻ con vòi vĩnh cũng như biết lo lắng và quan tâm đến một người lạ rất khác.
Hẳn là một người lạ-rất-khác. Bởi trong số những mối quan hệ được đặt tên bao gồm gia đình, bạn bè, anh chị em,… đều được quan tâm theo một mức riêng nhất định, sẽ được đưa vào một ngăn trái tim nhất định. Nhưng với mỗi chúng ta, người “thương” luôn là người có một vị trí đặc biệt quan trọng, mặc dù chẳng phải là người quen từ lâu lắm, thậm chí có thể năm tháng họ bên cạnh ta, đi cùng ta những chặng đường chẳng đủ dài như những mối quan hệ thân thiết khác. Ấy vậy mà vẫn nghiễm nhiên chiếm trọn một trái tim, chẳng cần chia ngăn làm gì nữa.
Mối tình đầu tiên của nó là một mối tình không dài, cũng chẳng quá ngắn ngủi. Với sáu tháng, nó nhận ra mình chỉ đơn thuần là một kẻ thứ ba được lựa chọn, kẻ đi bên lề hạnh phúc của người khác. Nó quá non nớt để có thể kìm lòng trước những lừa dối thuở đầu tiên ấy. Nó khóc nhiều, cảm giác như nước mắt mặn môi và mắt lúc nào cũng trở nên sưng mọng. Một gam màu rất khác phủ lên cuộc sống vốn bình yên của nó, nó chẳng rõ sáng tối, chỉ biết là một gam màu buồn.
Kể từ sau mối tình đầu ấy, nó trở nên thầm lặng hơn, sống e dè và chật vật với những khoảng đau đáu nhớ thương. Dù là người bị phản bội, dù là người bị lợi dụng hay là gì gì đi chăng nữa, nó cũng không thể miễn cưỡng trở nên căm ghét mối tình đầu. Có lẽ là nó khờ dại, ngốc nghếch, cũng có lẽ là nó chọn cho mình một cách sống như vốn có của nó: chọn cách làm mình đau.
Và rất lâu sau đó, nó thấy mình vẫn ổn. Chính xác là cô đơn vẫn ổn. Khi không có một ai đó bên cạnh sẽ cảm thấy mình cần phải mạnh mẽ hơn nhiều lắm. Khi không có một ai đó chăm sóc sẽ cảm thấy mình cần phải biết đứng lên ngay từ nơi đã ngã xuống.
Trong cái khoảng thời gian được tạm gọi là hạnh phúc từ mối tình đầu, nó cũng được chăm sóc rất tốt, được chiều chuộng khá hoàn hảo. Cũng chính vì vậy mà từ một con nhím biết xù lông nó thấy mình giống như một con gà nuôi trong lồng nhiều ngày. Đứa con gái không quá cá tính cũng chẳng quá nhạt nhòa, nhưng bỗng nhiên trở nên yếu đuối lạ, dựa dẫm và
có phần ỷ lại.
Dẫu sao, cũng đã qua cái thời nông nổi ấy. Nhắc chuyện tình đầu, nó mỉm cười, môi cười nhạt và một nụ cười buồn, man mác…
2. Hành trình tìm kiếm…
Trong số bạn bè, nó là đứa cắm cờ lâu nhất trong hội F.A (forever alone). Đôi khi mọi người thấy nó bướng bỉnh một cách lạ lùng.
- Sao không tìm người yêu đi mày?
- Biết ở đâu mà tìm nhỉ?
- Cứ đi rồi sẽ đến, cứ tìm rồi sẽ ra, mày ngồi đây dễ chừng người ta tự đến?
- Cứ từ từ!
Nó nhe răng cười, bạn nó được thể nguýt dài rồi cũng bỏ mặc nó ở một xó quán café, mùi nâu nóng ấm sực, mùi cô đơn đặc quánh. Bỏ mặc mình nó, với câu nói như thách thức:
- Thử đi rồi biết, yêu cũng thú vị lắm mà!
Chờ cho bạn thân đi ra khỏi quán, nó biết thừa là đi hẹn hò. Bất giác nó mỉm cười, cái cụm từ “hẹn hò” trên môi nó sao ngường ngượng. Người ta vẫn hẹn hò nhau mỗi cuối tuần, vẫn hẹn hò nhau những ngày lễ tết, nhưng nó bao lâu rồi chẳng có nổi một cuộc “hẹn hò” cho đúng nghĩa? Hẹn hò trong từ điển của nó là la cà phố xá, nhâm nhi café đọc sách giữa một góc quán quen, là một vài vòng lượn phố cho xả stress… Tóm lại, hẹn hò của nó là hẹn hò với cô đơn, là vò võ một mình với những thú vui riêng khác biệt.
Tối về, thay vì vùi đầu vào đống bài tập, nó tích cực chém gió trên một diễn đàn được cho là “mối ruột”. Ở đó nó thấy mình ẩn náu một cách an toàn,